23 Comments



Di Lặc Phật hạ trần Cứu Độ Trần Giang | Lập Đời Cực Lạc Long Hoa Sau Này | Ai có duyên hãy xem để ngộ tuệ, ngộ tâm, cuộc đời thanh thản
Trường cần bình luận, thắc mắc hoặc tham khảo thêm, xin mời quý vị xem link dưới đây:
KINH LONG HOA | QUYỂN SỐ 27: KINH ĐỨC DI LẶC CỨU ĐỘ CÕI TRẦN | Long Hoa Kỳ Ba

Khi xem nếu có thể đừng quên like và đăng ký xem kênh bạn nhé. CHO RỒI CÒN ĐÓ CÓ MẤT ĐÂU – VUN BỒI CÔNG ĐỨC CŨNG THÂU VỀ MÌNH. Nam mô A Di Đà Phật

Kênh Youtube tổng hợp triết lý tinh hoa phật pháp và các tôn giáo khác nhằm hỗ trợ giúp đỡ mọi người thức tỉnh, Kiến Hoa Khai Ngộ, trọn một đời tu hành thành Chánh Đẳng Chánh Giác, Trở về Nguyên Lai Bổn Tánh cùng nhau hội ngộ tại Hội Long Hoa gặp lại Cha Mẹ đang ngồi trông ngóng các con thơ. Khuyến khích các bạn share, copy, đăng kênh khác. Bên mình đã mở giấy phép, không add logo cá nhân vào video nên bạn cứ vô tư tải về và không lo vấn đề bản quyền.

Nhân duyên chúng sanh quá sâu dày trầm luân ba nẻo sáu đường biết khi nào mới giải thoát sanh tử luân hồi. KÍNH MONG MỌI NGƯỜI QUAN TÂM CHIA SẼ ĐỂ PHẬT PHÁP ĐƯỢC NHÂN RỘNG, ĐI VÀO LÒNG NGƯỜI.

Nguyện đem Công Đức làm video này hồi hướng cho tất thẩy tất cả chúng sanh đang bị bệnh trong Cõi Nguời này nếu ai bị bệnh dù là bệnh tâm linh hay chúng bùa chú, Ngải hay bệnh trong thân thể hay ngoài thân gì nặng hay nhẹ tất thảy đều được hóa giải, hết bệnh mạnh khỏe.

Nguyện đem Công Đức làm video này hồi hướng cho ông bà quá cố, ba và anh trai con và các sinh vật khác mà con đã từng giết hại và các vị oan gia trái chủ nhiều đời nhiều kiếp mà con đã từng làm hại giết hại họ nguyện cho các vị sớm được siêu thoát và đồng sanh về Miền Tây Phương Cực Lạc. NAM MÔ A DI ĐÀ PHẬT
===========================================================
BÀI KHẤN VUA CHA NGỌC HOÀNG THƯỢNG ĐẾ

Nam mô a di đà phật (3 lần)
Con xin cung thỉnh đức vua cha Ngọc Hoàng Thượng Đế, Đức vua cha Bát Hải, Đức vua cha Thủy Tề, Hội đồng đức vua cha. Quan nam tào bắc đẩu, tứ đại thiên vương, thiên long hộ pháp.

Con xin cung thỉnh Ngũ vị Hoàng tử, ngũ vị Tiên Ông.
Con xin cung thỉnh Đức Hoàng Thiên Quốc mẫu, Mộc Công thiên mẫu, Mẫu Bát Hải, Mẫu Thủy tề. Thánh mẫu Cửu trùng thiên.

Con xin cung thỉnh Đức phật a di đà dược sư lưu ly quang như lai Phật – con xin cung thỉnh đức Phật thích ca mâu ni, giáo chủ cõi cực lạc sa bà như lai – con xin cung thỉnh Đức Phật mẫu Chuẩn Đề quan thế Âm bồ tát. Con xin cung thỉnh Đức phật Hoàng Trần Nhân Tông, cùng muôn ngàn chư vị Phật, chư vị Bồ tát, các chư vị La hán, các đức Hộ pháp.

Con xin cung thỉnh các Vua, các Mẫu, các chầu các quan, Mẫu đệ nhất, Mẫu đệ nhị, Mẫu đệ tam, tam tòa đức Thánh mẫu.
Con xin cung thỉnh Tứ phủ chầu bà, Tứ phủ vạn linh, long thiên thánh chúng vị tiền.

Con xin cung thỉnh các vị tiên thiên, tiên thánh, tiên thần, Đức thánh Tản Viên Sơn Thần, Đức thánh Hưng Đạo Đại Vương Trần Quốc Tuấn, các thánh cô, thánh cậu, hồn thiêng sông núi.

Con xin cung thỉnh các Quan thần linh bản địa, Thần hoàng bản thổ, Thần công thổ địa, Thần tài, Thần quân Táo công muôn vàn chư vị thân linh đang cai quản …(Địa chỉ nhà mình).

Con xin cung thỉnh đức thánh tổ dòng họ bố hoặc (Nhà chồng) Bà cô tổ dòng họ…, các cụ tổ tiên hai bên nội ngoại, các hội đồng bà cô, ông mãnh, các vong linh, hương hồn dòng họ……, các cô bé đỏ cậu bé đỏ.

Hôm nay ngày ….. tháng ….. năm …… Chúng con: (họ tên chồng, vợ rồi đến các con….)

có nén hương, chút lễ mọn với lòng thành kính dâng lên Trời, phật, các cung các cõi linh thiêng.

Cầu xin các ngài gia hộ độ trì cho chúng con: Được âm phù, dương trợ, được trên kính, dưới nhường, được bạn bè người thân giúp đỡ, để công việc được thuận buồm xuôi gió. Cho chúng con Nhà cửa yên ấm, bình an, vợ chồng hạnh phúc, các con khỏe mạnh, có tài có lộc, có điều kiện, có phương tiện để làm phúc làm thiện, tích phúc, tích đức, làm rạng danh cho dòng họ, tổ tiên.
Lễ mọn lòng thành xin các ngài, các cung các cõi linh thiêng chấp lễ, chấp lời cầu xin thỉnh nguyện của chúng con.

Nam mô A Di Đà Phật

Nguồn: https://mavuong.com

Xem thêm bài viết khác: https://mavuong.com/am-thuc/

Author

meeylandofficial@gmail.com

23 thoughts on “Di Lặc Phật hạ trần Cứu Độ Trần Giang |Lập Đời Cực Lạc Long Hoa Sau Này |Hãy xem để ngộ tuệ, ngộ tâm

  1. PHẦN SÁCH KINH: QUYỂN SỐ 27: KINH ĐỨC PHẬT DI LẶC.
    *
    DI LẶC ĐỘ THẾ CHÂN KINH
    Lò lòng nghi ngút đốt hương
    Thơm lừng pháp giới mười phương Phật Trời
    Long Hoa Tam Hội tới nơi
    Kỳ duyên vạn Phật chính thời kỳ nay
    Ai may sinh gặp Hội này
    Cố công tu đạo có ngày thành Tiên
    Lương duyên đợi kẻ thiện duyên
    Phàm trần tu luyện Phật Tiên phù trì
    Giờ đương phổ độ tam kỳ
    Muốn trông Kim Mẫu Giao Trì thu viên
    Chín mươi sáu ức hoàn nguyên
    Hoàng thai Phật chủng độ toàn quy căn
    Huyền linh Thượng Đế cao chân
    Ngọc Hoàng phổ độ người trần cõi Thiên
    Khắp ba nghìn cõi Đại Thiên
    Muôn linh bốn phủ Phật Tiên Thánh Thần
    Vạn phương tám bộ Tiên chân
    Theo Di Lặc Phật giáng trần độ dương
    Độ Âm thời Địa tạng vương
    Cứu qua mạt kiếp mở mang thái bình
    Trước sai Ngọc Phật thay sinh
    Từ bi tận độ chúng sinh phen này
    Tôn Kinh Di Lặc Phật đây
    Vỡ vầng núi đá Sơn Tây nước Tàu
    Hiện truyền nhân thế bấy lâu
    Người Nam chữ Hán nghĩa sâu khó tường
    Muốn người nước biết rõ ràng
    Phải im Quốc ngữ diễn tường Nam âm
    Cho ai cũng hiểu không nhầm
    Cùng nhau hối cải đều chăm tu hành
    Gia công hướng Đạo làm lành
    Chứa nhiều công đức vo thành phúc duyên
    Tiêu trừ túc trướng tiền khiên
    Rồi nhờ Trời Phật Thánh Tiên độ trì
    Cứu cơn kiếp vận đen nguy
    Nạn gì cũng thoát, tai gì cũng qua
    Nhờ Di Lặc Phật độ ta
    Gặp thời cực lạc Long Hoa sau này
    Ba sinh hạnh phúc vui thay
    Có công mài thép có ngày nên kim
    Tôi Phật tử Nguyễn Quốc Thâm
    Đạo sư Sùng Chính diễn âm Kinh này
    Bùi Huyên phu phụ tốt thay
    Lạc Thi hiếu thiện khắc ngay Kinh truyền
    Phát tâm tu quả phúc nên
    Lòng hằng Trời Phật Thánh Tiên độ trì
    Vì thương mạt kiếp tai nguy
    Vậy nên Phật mở từ bi cứu đời
    Giáng Kinh truyền để độ người
    Cứu cho vạn cổ các loài chúng sinh
    Giám xin diễn dịch phân minh
    Kẻ công người của tán thành thiện nhân
    Rộng truyền Kính tống xa gần
    Thục thân thục thế độ dân độ mình
    Muốn cho quả tựu công thành
    Gì hơn Di Lặc bảo Kinh thọ truyền
    Năm Bảo Đại mười bốn niên
    Mười bảy tháng một, đông thiên trung tuần
    Kinh thành, biểu bạch dẫn văn
    Giác giác Sùng Chính đạo nhân chí thành
    Phần hương bái dịch chân Kinh
    Hữu phương tiến bảo tâm thành khắc thoa
    Phật Kinh muôn kiếp thọ truyền
    (mười bảy tháng một là ngày Phật sinh)
    Kính chúc:
    Phật nhật tăng huy
    Pháp luân thường chuyển
    Nguyên lương phả độ
    Đại đạo hoằng khai
    Kiếp vận toàn tiêu
    Âm dương tận độ
    Hoàng đồ củng cố
    Thiên hạ Thái Bình.
    ​Nam mô vô cực Diêu trì Vương Mẫu vô nguyên cổ Phật tiêu kiếp cứu thế đại từ tôn.
    ​Nam mô vô nhị thập tứ vị Kim Tiên cổ Phật liệt Thiên Tôn.
    ​Nam mô tam thanh cảnh vô lượng độ nhân nguyên thủy linh bảo giáng sinh liệt thiên tôn.
    ​Nam mô thập phương vô lượng thường trụ Tam Bảo chư Phật Bồ Tát.
    ​Nam mô vô vi Thiên Cung huyền khung cao thượng Đế Thái Hoàng đại Thiên Tôn.
    ​Nam mô Lăng Tiêu Ngọc Điện huyền linh Thượng Đế Ngọc Hoàng phả độ đại Thiên Tôn.
    Nam mô Cửu Tiên Tứ Ngự Thượng Thánh cao chân liệt Thiên Tôn.
    ​Nam mô Đương lai hạ sinh độ nhân cứu kiếp thế Tôn Như Lai Di Lặc Tôn Phật.
    ​Nam mô Tam thập lục Thiên tận hư không biến pháp giới chư Thiên Thiên Chúa.
    ​Nam mô thất thập nhị địa tam Thiên thế giới vạn địa chi Mẫu Thổ Hoàng địa kỳ.
    ​Nam mô Tam tòa Tam giới Tứ phủ vạn linh Long Thiên Thánh chúng liệt Thiên Tôn.
    ​Nam mô đạo kinh bảo ngọc quang hội chúng nhất thiết phả độ thiện nhân thánh chúng.
    ​Nam mô đương lai đại sinh độ thế cứu độ Ngọc Phật chư tôn Bồ Tát.
    ​Nam mô nam bang lịch đại nho thích pháp chư vị Phật Thánh Tổ Sư Tiên hiền.
    ​Nam mô nam bang lịch chiều Thánh Chúa Minh Vương hà hải nhạc độc nhất thiết Thần Tiên chính khí.
    ​Nam mô đương niên đương cảnh tư mệnh Táo Quân lục phủ ngũ tự trụ trạch Thổ thần liệt vị mãn Thiên chấn tể.

  2. PHẦN ĐỌC LÀ NGƯỜI VIẾT MUỐN TỰ MÌNH ĐỌC NÊN DO TUỔI CAO, GIỌNG YẾU CÓ NHIỀU ĐOẠN CHƯA HAY, MONG TẤT CẢ QUÝ ĐẠO HỮU THÔNG CẢM Ạ, CHÚNG CON SẼ TIẾP THU VÀ CHUYỂN MỌI Ý KIẾN CỦA TẤT CẢ ĐẠO HỮU VỀ NƠI NHẬN ĐIỂN. MONG ĐƯỢC GÓP Ý ĐỂ NGÀY MỘT HOÀN THIỆN HƠN, CÓ GÌ CHƯA ĐƯỢC MONG QUÝ ĐẠO HỮU BỎ QUÁ CHO.
    CÒN CÓ PHẦN SÁCH Ở LINK QUÝ ĐẠO HỮU NÀO KHÔNG NGHE ĐƯỢC HOẶC KHÔNG THÍCH NGHE CÓ THỂ TỰ ĐỌC Ạ: https://drive.google.com/open?id=1FOQtAkgNxLRYoTEnj4jD2PaEnqVnNM8b

    KINH SÁCH ĐỦ BỘ 33 QUYỂN Ạ.

  3. Cuộc sống
    con người là do NHÂN QUẢ . con người cũng như vạn vật , vạn sự , cũng như vũ trụ
    đều được sinh ra từ
    nhân quả và hoại diệt để trả về NHÂN QUẢ bời qua 12 nhân duyên của NHÂN DUYÊN  Cuả LUẬT NHÂN QUẢ …. HY VỌNG CÁC BẠN đọc
    giả có đủ phước duyên trên trang youtube này mở nghe 10 tập Sách nói ĐƯỜNG VỀ XỨ
    PHẬT CỦA Trưởng Lão Thích Thông Lạc ( là vị phật Việt Nam ra đời 1980 dựng lại
    giáo pháp của Phật Thích Ca sau 2533 năm bị ngoại đạo vùi dập vì thế kinh sách
    phật giáo tràn lan trên thị trường không biết đâu mà học ) nghe sẽ hiểu và rõ tất
    cả . Thiện Pháp mạo muội nói lên đây vì đã trải nghiệm và tu tập sống đúng phạm
    hạnh 3y 1 bát hàng ngày ôm bát đi xin thực phẩm chay tịnh ăn ngày 1 bữa , không
    xin tiền bạc và cất giữ tiền bạc sống không còn nhà cửa tài sản lớn nhỏ , tài sản
    chỉ còn 3y 1 cái bát để xin ăn sống hàng ngày mà thôi . mến chúc các bạn cùng
    gia quyến luôn sức khỏe và bình an, có đủ phước duyên nghe được 10 tập sách nói
    và 32 đều sách khác của Ngài và học thêm bộ chánh kiến chánh tư duy 2005-2006 gồm
    286 bài gảng và các bạn nghe tiếp 61 cuộn băng giảng đường lối tu tập của đạo
    phật 1997 và 40 băng giành pháp hành 1998 . Học hỏi tu hành làm chủ 4 nổi khổ của
    con người : SINH , GIÀ , BỆNH , CHẾT . Và kiểm nghiệm lại bằng Đại tạng kinh việt
    Nam do HÒA THƯỢNG THÍCH MINH CHÂU viện trưởng đại học phật giáo Việt Nam dịch
    và đã in ấn đó là KINH TRUNG BỘ , KINH TRƯỜNG BỘ , KINH TƯƠNG ƯNG BỘ , KINH
    TĂNG CHI BỘ . Trong trang youtube này các trung tâm phật giáo đã tải lên bằng
    các giọng đọc rất hay . nhưng tốt nhất các bạn nên mua 1 bộ gồm 7 cuốn rất
    thông dụng cỡ 1.600.000 đồng vừa nghe vừa theo dõi vì trong đó họ đọc nhiều khi
    không hết câu ,hết  trang … đã bị ngắt
    nghe kỹ rất khó chịu .                                                       
                                                                            16g 14’ngày 13/1/2020 Thích Thiện Pháp

  4. Con người thật ác ko có lòng thương chúng sanh. Cứ làm ác xong tới ngày gặp nạn xấu thì than trời trách đất vậy coi lại có đúng ko.?

  5. Mô phật nghe hiểu thì nhận xét ko thì đừng nói như vậy ko tốt các bạn. Nếu nghe được thì nghe ko nghe được thì đừng nghe.

  6. Trời, Phật diệt tận loài người mà Phật Di Lặc cứu người. Có khùng ko vậy, lệnh Thánh Vương ban rồi. Đứa nào cãi lại thì chém. Ngu sao cứu chúng sanh trời. Phật cứu chúng sanh coi chừng chết cùng chúng sanh luôn đó.

  7. NAM MÔ CỨU KHỔ TẾ CÔNG HOẠT PHẬT
    NAM MÔ DI LẶC TÔN PHẬT
    NAM MÔ DI LẶC TÔN PHẬT
    NAMNMÔ DI LẶC TÔN PHÂT

  8. PHẨM THỨ SÁU
    Nói về công Đức Ngọc Phật.
    ​Khi ấy Đức Thế Tôn dặn dò Ngọc Phật nhớ ghi các điều rồi. Đức Thiên Tổ và đức Ngọc Hoàng rất hoan hỉ lắm tuốt thảy các tầng Trời, các Đức Thượng Đế, với Thượng Thánh Cao chân, tất cả mười phương những các Chư Phật, các vị Bồ Tát, các đấng Lôi Thần, cùng các bậc Thánh Tiên rất lớn, đều vui mừng lắm, xúm quanh khen ngợi, thắp hương rắc hoa, cúng dàng Thế Tôn, cho truyền Kinh này xuống cõi Phàm Trần, khiến cho tuốt thảy chúng sinh, được nghe Kinh này, đều muốn quy pháp chính ngay mới mong được thấy Thế Tôn, được gặp Kinh này cả mười phương các Thánh chúng tôi đều nguyện được gặp Thế Tôn, gây nên cõi đời cực lạc như thế, đang đọc thế này, tất cả các người được nghe Kinh này, đều tiêu vạn tội, được sinh xuống đời sửa lòng tu thiện, rồi cũng thấy cái cảnh vui vẻ của Thế tôn bày ra, cả cõi người đều hưởng sung sướng, tất cả cô hồn được nghe Kinh này, đều được lại sinh ra thân người tốt, thực được gặp thấy, cảnh vui của Phật, lập thành tất cả người đời, ai nghe Kinh này, sao chép một bản, thụ trì giảng đọc cũng nên người lành, đến thành Đạo Phật, nếu ai lâu ngày không chán thời khỏi được tám tai tám nạn, sau thấy cảnh vui, tất thảy người đời, hễ ai in được trăm bản Kinh này cho người, chắc thành Phật quả, nếu lại trọn bổn phận mình, chăm tu ngay thẳng, thời sau chính giác cũng thành, tất cả người đời, ai theo lời Kinh, trai gái cầu gì cũng được, những các ma vương nghe tụng Kinh này, tiêu diệt tăm tích chẳng dám quấy rầy, những các Thần đất, nghe được Kinh này, Thần hóa lên không, được cát lợi lớn, tất cả những người trăm hình bệnh khổ, nên tụng Kinh này, được yên vui ngay, còn ai cúng dàng một bản, thời linh hồn được siêu thăng, kể ra công đức Kinh này, không thể nói hết sao cho xiết, nghĩ sao cho cùng, cả các Đại chúng ở các từng Trời, lễ bái Thế Tôn xong rồi về cả.
    ​Hiện bấy giờ:
    ​- Phương Đông có Phật A Súc, Phật Đại Minh, Phật Đại Quang, Phật Nhật Nguyệt, Phật Quang Vương.
    ​- Phương Nam có Đức Phật Sí Thịnh, Phật Thần Thông, Quang Vương Phật, Cứu Khổ Phật, Chí Thánh Tôn.
    ​- Phương Tây thời Phật A Di Đà, Phật Vô Lượng Thọ, Phật Vô Lượng Quang, Phật Đại Từ Thánh.
    ​- Phương Bắc có Phật Tự Nhiên Thọ, Phật Trường Sinh Tôn, bảy Phật Duyên Sinh, sáu Phật Duyên Thọ, với Phật Đại An Quang.
    ​- Phương Chung có Phật Thanh Tịnh, Phật Vạn Thọ Chí Minh, Phật Bạch Ngọc Tôn Quang, Phật Hoàng Kim Tướng.
    ​- Phương Dưới cõi đời có ba Phật Tam Nguyên, Phật Thất Thiên Nhị Bảo, Phật Cao Chân Vô Lượng, với ba mươi sáu Phật, năm Vua Phật Hoa Quang, hai Vua Phật Thánh Đức, và Phật Chính Pháp Diệu, Phật Đại Thần Thông, Phương lên hết thảy Phật các tầng Trời, Phật Vô số chúng, và Đức Bồ Tát Quan Âm, Đức Bồ Tát Phổ Hiền, Đức Văn Thù Sư Lợi, Đức Vô Trược Thiên Thân, cùng tuốt thảy các Đại đệ tử, các Thánh chúng mọi tầng Trời, hai vị Lôi Thần Quan, Triệu đều vây bọc xúm lại, cúng dàng Đức Phật Thế Tôn, mà bạch rằng: Mới rồi chúng con được nghe những Thế giới Diệu lạc như thế chưa biết đến khi nào được gặp, cùng hưởng cảnh vui thích ấy, khi chưa được nghe, vẫn thường mong mỏi, khi đã được nghe, khao khát chừng nào, chỉ mong Thế Tôn, sớm sớm giáng sinh, chóng thành lạc cảnh, được thời tốt lành ấy, độ hết các loài chúng sinh, đều được gặp thấy những cảnh cực lạc của Đức Thế Tôn, thời lũ chúng con đều xin hết lòng dạy dỗ quần sinh vâng theo giáo Phật, để đợi khi Thế Tôn xuống đời.
    ​- Bấy giờ Đức Phật Di Lặc phán bảo đại chúng sinh rằng: Thời đến sau khi tiểu kiếp, hơi đã an vui, Đức Tĩnh Vương quản vị, hễ ai trước cõi Thanh cũ, ấy là Chủ trị, tới sau ấy là Thượng tượng Vương thần, dấu ẩn Giang tây, phúc tinh vào tướng, trong thiên hạ thái bình, tằm già dâu thôi, họ Hồ về Cựu nguyên, họ Lý cùng họ Hồ đánh nhau, đánh Hồ cướp lấy Tần, sau mới hỗn nhất, ngựa họ Lã, họ Tần vào nữa, bước ra hỗn chiến bốn phương, các họ Lưu, Trương, Đỗ, Lý cùng tranh giành nhau, đều chẳng ai được, rồi cũng hỏng cả, tới sau Ta sẽ ra đời, vào khoảng năm Ngựa Trắng, Dê Trắng, ta sẽ giáng sinh ở chốn hai làng đi lại, đến năm Ngựa đen Dê đen, sinh ra giặc cỏ, năm Khỉ xanh Gà xanh, thiên hạ loạn lạc, tới năm Chó đỏ Lợn đỏ, giặc cỏ dấy lên, nơi Giang nam, và nơi Giang bắc, bị hại rất là khổ sở khó chịu, đến năm Chuột vàng, Trâu vàng, lại cùng tranh cạnh, giặc lại nổi lên, đến năm Hổ trắng xuống đời, năm Thỏ trắng giáng thế, quân lớn dấy động hiện ở đông thành, trước lấy Giang tả sau lấy Giang hữu, năm Rồng đen Rắn đen dần thấy rõ ràng, muôn dân chết hại quá nửa loài người, năm Ngựa xanh lên Trời, Thánh nhân ra đời, chủ cũ nghìn tuổi, Ba thánh về ngôi, thu nhặt thiên hạ, hết về phép chính, cửa nhà khó đặng, năm Dê xanh hóa Khỉ, Gà đỏ nghe bay yếu lắm khổ lắm, Thiên hạ động lửa, sáu phương chẳng an, năm giống lúa mất mùa, tới năm Chó vàng, giống ma trừ hết, năm Lợn vàng hơi yên, Chuột trắng ra đời, Thiên hạ đã hơi thái bình, trẻ già mất cả, chín gái một chồng, đến năm Hổ đen xuống đời, liệu phương chủ trị, năm Rồng xanh mới hiện giáng thế, đến mãi năm Ngựa đỏ, trong Thiên hạ mới thực thái bình, bấy giờ Ta lên trị vì Vua quan các nước và hết thảy nhân dân, rộng mở dạy đạo nhiệm màu, tế độ cho tuốt thảy thiện nam tín nữ, đều thành Phật cả, ai ai đều được sống lâu trường thọ, giầu sang vui thỏa, nhà nhà đều được sung sướng, chẳng cấy cũng thừa thóc ăn, các cây cối đều sinh quả ngon, đời ấy rất là vui thú, bấy giờ sau thời kỳ đổi thay thiện ác, ta chủ trị đời, mở hai mươi vạn năm thái bình, cõi trần đều thành cực lạc, hết thảy nhân dân đều được hưởng thụ phúc Trời, khen ngợi chẳng xiết.
    ​- Bấy giờ các Thiên Thần Bồ Tát nói rằng: Phật dạy Kinh Này, công đức vô lượng, hết thảy chúng sinh tín lễ Kinh này, một lần ra vào, làm lụng cửa nhà, để mồ để mả, động thổ hưng công, trăm phần không phải kiêng kỵ gì nữa, hết thảy tà ma đều tuyệt tích cả, cô hồn kẻ mất đều được lên Trời, ra quân đánh trận, tự nhiên thắng trận, Quốc vương tin dùng, Thiên hạ Thái bình, quan to tín lễ, tước lộc thêm tăng, đại chúng lễ bái, tín chịu vâng làm, các thiên thần Bồ Tát truyền dạy cõi đời, độ cả những kẻ có duyên, đều vâng Phật dạy, làm lễ lui về.

    DI LẶC KINH
    CHUNG
    BÀI KỆ THU KINH
    Nguyện đem công đức Kinh này
    Rộng truyền khắp thảy độ rầy gần xa
    Hộ người tụng sáng lạng ra
    Trước là độ kỷ, sau là độ nhân
    Nguyên lương đều được quy căn
    Đội ơn Trời Phật, độ nhân vô lường
    Chắp tay bái lạy mười phương
    Tam bảo thường trụ Phật đường chứng minh
    Giúp Tôi tội diệt phúc sinh
    Chí tâm tạ lễ./.

  9. PHẨM THỨ NĂM
    Đức Ngọc Phật bạch hỏi Thế Tôn.
    ​Khi ấy Đức Ngọc Phật lạy Phật kêu rằng: Bạch
    Thế Tôn, đã đội ơn dặn dò các sự, Đệ tử con nhất nhất vâng theo, nhưng chưa biết năm tháng ngày nào, thời con được hạ sinh thay Phật.
    ​- Thế Tôn phán: Ngươi vâng Phật chỉ, nên giáng sinh ngay. Ngọc Phật bạch: Trời có khiến vị Long Thần nào, cùng đệ tử giáng sinh trần thế.
    ​- Thế Tôn phán: Nay Ngươi giáng sinh thế giới, Trời đã sai hai mươi bốn vị Thiên Thần, hộ trì Ngươi các việc khó khăn, Ngươi xuống đấy gặp nhiều ma nạn đó, nhưng Ngươi cứ vững lòng An quản thủ, chẳng hề chi cố nhẫn ấy rồi xong. Ngọc Phật tấu bạch lạy Thế Tôn, thảy nhân dân thế nào cứu được. Như Lai phán rộng ra nước phép, thu hết lòng phả cứu chúng sinh, ấy rồi tất cả Long Thần, tự nhiên phải tới nơi cảm ứng. Ngọc Phật bạch: Còn Vua các nước, cứu sao về phép chính vui theo.
    ​- Thế Tôn phán: Các sao cũng giáng sinh lần lượt cả, để hộ Ngươi giáo hóa chúng sinh, trước tới nay trong chốn đao binh, cứu người thiện thoát gươm giáo súng đạn, rồi lại tới những nơi bệnh nạn, cứu người lành qua nạn dịch ôn, Ta đã truyền ma chúng Thần ôn, phụng Thiên mệnh xuống đời trừ kẻ dữ, nếu ai đã hồi tâm tu thiện, niệm tên Ta hay niệm tên Ngươi, thời buông tha chớ giáng kiếp tai, không được trái những lời Phật dạy, nếu không theo Thiên Lôi trừ diệt, điều chớ nên bội nghịch trái lời, các ma vương tất thảy đã vâng rồi, cùng bái phụng lẫn tuân lời sắc lệnh.
    ​- Thế Tôn phán: Ngươi nay thính mệnh, khi xuống đời chớ có trái sai, thẩy Long thần Thánh chúng hộ trì Ngươi, theo xuống để tùy Ngươi sai khiến, Ngươi đi nhớ những lời thụ ký, chịu khó khăn đem thiện hóa chúng sinh, chờ sau Ta thân hạ giáng sinh, Ngươi với họ đều thành chính quả, sau con cháu hưởng dài lâu phú quý, quyến thuộc đều nên được lương nhân, sau thái bình Thiên hạ trường xuân, bốn màu thảy nhân gian lạc nghiệp, đợi khi Thánh chính chung ngự trị, ta hạ sinh Chúa vị cùng lên, chính giáo đem cùng độ chúng sinh, phả độ cả Hoàng linh giống Phật.
    ​Ngọc Phật bạch: Con xin thay Phật chửa được tường cải chính thế nào đây.
    ​- Thế Tôn truyền: Ngươi trước Ta sinh cho thành Phật để Ngươi thuyết pháp, hết thảy vật hại người không có ích diệt trừ đi, hữu ích để mà thôi, giống hại người như chó sói, lợn lòi, hổ, báo với rắn, sâu, cầy cáo, ruồi, muỗi, nhặng, thạch, sùng, rết, rắn, những loài độc vật trừ hết phăng, để người đời an thỏa vui mừng, căn ấy bởi thâu hoa nên nỗi thế, mấy nghìn năm Đức Thích Ca quản trị, kẻ giàu sang hèn hạ đói nghèo, phận thấp cao vinh nhục chẳng đều, sinh gian dối hóa nhiều thân đạo tặc, trên dương đã lập nhiều giới luật, lại âm ti hình pháp bày ra, nào sách Kinh khuyên dạy mấy nghìn pho, cũng đều hóa răn trừ ác nghiệp, chẳng qua tại thâu hoa căn đó, hết phải chờ khi Ta xuống giáng sinh, túi khai đem thế giới Thái bình thấy của báu tan ra đầy cõi thế, sai tám bộ Kim Cương, mở kho tàng bảo khố, kho Bát Tiên tuốt cả ngọc chân châu, rắc cho đời bảo vật biết bao nhiêu, thảy nhân thế cùng nhau vui vẻ, bảo nhau bởi tại vì đời trước, bởi lòng tham muôn vật chỉ làm càn, hóa tai ương ách nạn luôn luôn, thường tính mệnh phải trầm luân khổ sở, từ nay đã nhờ ơn Phật Tổ, châu báu cho đầy dẫy mọi nơi, đem hương hoa cúng dàng Phật Trời, tự nhiên thảy ai ai giàu có cả, chốn nào cũng hòa bình vui thú lạ, cõi Thế gian thụ khổ đã qua rồi, khi Thế Tôn Di Lặc xuống đời khiến tất cả cõi Trời người thành cực lạc, mười đêm ngày mưa tuôn vàng bạc thóc lúa đầy khắp cả mọi nơi, đâu đấy cũng tha hồ chi dụng.
    ​Lại khiến hết thảy cõi đời, những giống cỏ không ích đều trừ cho hết, khắp mặt cõi đất đều sinh những thứ lúa ăn được, chóng sinh chóng gặt, để cho người đời thừa đủ ăn dùng, lại thấy cõi đời, hết thảy những giống cây sinh ra, nếu vô ích cũng trừ cho hết, nơi cao chốn thấp, sinh đặt những cây có quả ngon lành, to như đấu nhỏ như thưng, để cho người ăn hương vị ngọt ngon, sống lâu tốt đẹp, không yếu không đau, ăn no một hôm, mấy ngày không đói, lại khiển những cây bông lụa mọc tàu lá to dài, tấm như tơ lụa, để cho người đời lấy may quần áo, không ai rét bức, chẳng ai khó nghèo, người người ngay thẳng, kẻ kẻ hiền lành, chẳng đĩ chẳng bợm, không bậy không đùa, ai cũng tu hành, người đều niệm Phật, khiến cho người đời sống đủ ba vạn chín nghìn năm, thân hình to lớn, đẻ biết đi ngay, tới thời bấy giờ, muốn áo được ngay dài ngắn như ý mình cầu, ở đâu hóa đến, kích thước mặc vừa, tưởng của ăn đầy thức ngon lành phụ lòng mình ước, tự nhiên hóa ra, có thừa ăn đủ, dưới đất cũng như trên Trời, cùng với ba cõi Trời cùng thụ ký cả, chẳng sinh chẳng diệt, càng rộng càng nhiều, đất khắp thơm tho, đời không uế trọc, những các nhân dân, phương thế gian khác, đều niệm tên Phật, mong sinh nước Phật, sau khi Phật đã giáng sinh, chưởng quyền giáo hóa, tất thảy người đời đều độ tuốt cả, bấy giờ Phật Như Lai tâu lên Thiên Tổ Chí Tôn, thời Ngọc Phật được lên từng Trời vô cực, hưởng phúc lớn vô chừng, từ đấy về sau tất thảy mọi việc hay lạ vô chừng, không thể nghĩ được, không siết kể được. Này Ngọc Phật ơi! Lời rất thật thà, không phải huyền hão, tin theo con làm.

  10. PHẨM THỨ TƯ
    Dặn những cách tỏa trừ tà thần.
    ​Khi bấy giờ Đức Phật Di Lặc dặn rõ Đức Ngọc Phật rằng: xem trong án thành công, lại thấy cõi đời điện miếu chốn hương thôn, phần nhiều đã là những loài thủy tinh, kim tinh, mộc tinh, thạch tinh, với rắn, sâu, cáo, thỏ, chó, ngựa, trâu, dê lâu ngày thành quỷ quái, cùng các đồ khí dụng bằng đất đá, các loại kim mộc lâu đời cũng hóa yêu, nó hay hưởng lễ vật cúng tế, rồi nó chỉ tìm cách quẫy nhiễu cho tai hại người ta.
    ​Lại thấy hiện thời tất cả năm loài quỷ mị dã tinh, chỉ cốt hại người, lại thấy các đình to miếu lớn, toàn những đảng quỷ tí yêu ma nó chiếm, hại người lắm cách, làm cho lợn cúm gà toi, vì hay phóng quạng chích máu, lại hay thường gian dâm những vợ con thê thiếp người ta, sẽ đẻ được gái trai, lại rình bắt chết, hại những mệnh người, thường bắt chết các trâu ngựa súc sinh, làm lắm nỗi sinh linh tàn hại, trăm nghìn yêu quái tai hại quấy rầy, Ngươi phụng lệnh phải cùng với tám bộ Kim Cương, năm phương Lôi Hỏa và ba mươi sáu vị Thần Sấm Sét, hai Đức Linh Quang Vương Mã, hai ngôi Thượng tướng Tam nguyên, ba vị Nguyên soái họ Đặng, Tân, Trương, quyết trừ cho sạch những loại yêu quái ấy đi, không nên để nữa.
    ​Lại thấy những giống quỷ quái thiêng liêng, chiếm ở các miếu đền lớn nhỏ, làm cho cách trở gió mưa, làm tai đại hạn, để cho tổn hại lúa má, khổ hại muôn dân, lại còn các loại tinh quái dưới nước, như rồng, rắn, rùa, giải, kình, nghê, ba ba, thuồng luồng, ếch, cua, lươn, cá, với các yêu hầu, nhệch, trai, ốc, hến, sò, thường hóa phép hút nước làm mây, mưa to, mưa lũ, khiến cho sông ngòi đầy rẫy hồng thủy, vỡ đê, lụt ngập lúa má hoa mầu, có khi tới đôi ba năm mưa nắng, vậy nên Trời Đất đã sai các Thần sấm giúp hộ Ngươi, xuống đời cứ sai sấm sét tiêu diệt tuốt thảy các loài yêu quái ấy đi, để cho mưa hòa gió thuận, nước trị an dân.
    ​Lại thấy thần linh miếu lớn, các chốn đình chùa, hưởng thụ những lễ vật không đáng tế, cố ý độ trì những bọn ác gian, để dung cho quân độc dữ, làm liều hại người tử tế, nay nên trừ diệt chớ để cúng thờ.
    ​Lại thấy những bọn sư mô, giả danh tu hành, thụ giáo Phật Thích Ca, kể ba nghìn năm sai nhầm giới luật, khiến cho bọn thiền sư lậm nhau làm bậy.
    ​Lại còn những hạng thụ giáo Năm giới đều sai, nay nên bắt phải đổi chừa, chớ để dở càn như cũ.
    ​Lại thấy các ngục cõi âm, những quân quỷ sứ các chốn tràng hình, nào cưa nào cối, hầm lửa cột đồng, gông cùm khảo đá, nào là bàn chông trị tội, cháo lú cho ăn, khiến quỷ ăn vào, thời quên hết kiếp xưa lành dữ, đến nỗi qua đời biến cầm biến thú, làm vật làm muông, không còn biết là thân kẻ dữ, lại không nhớ ác nghiệp làm chứa tầy non, đến nỗi thác đi lại sa Địa ngục, thụ bao cay đắng, đời này kiếp khác, lộn lại dơ đi, biết bao giờ khỏi làm hại người đời, nay nên hết thảy trừ phăng chỉ dạy chúng sinh nhất tâm niệm Phật, thường giữ phận mình, trung hiếu Vua Cha, đạo đức cương thường, tu phúc thiện đều thành Phật cả, không phải dùng Địa ngục Minh ti, ai tuân theo lệnh ấy trì hành, tự khắc thoát u minh siêu bạt, bao những trốn trầm luân địa phủ, hóa ra làm thanh tịnh tiên đô.
    ​Lại thấy những người nhân gian từ khi ra đời, làm người cõi tục, hiếu trung bỏ cả, nhân nghĩa toàn không, chỉ đắm duyên trần, chẳng y bổn phận, chứa bao tội lỗi, không biết giữ gìn, để đến nỗi hao tổn tinh thần, sinh ra bệnh nạn, tới khi khổ ách theo lối tà rồ, bói lăng nhăng, khi có bệnh đi bái tứ phương, đồng truyền bảo phải sao hình khắc.
    ​Ta nay phụng Ngọc Hoàng sắc chỉ, khiến các sao giáo hóa chúng sinh, niệm Phật sửa lòng, ăn ở trọn luân thường trung hiếu, tội lỗi đổi chăm tu hành tích thiện, các hung tinh nào dám giáng tai ương.
    ​Lại thấy từ sau lúc Ta thăng, người nhân thế bị nhiều thần xát, một trăm hai mươi bộ chiếm từng phương, đâu chiếm năm chiếm tháng ngày giờ, thần danh ấy hại người dành quá tệ, tới khi Ngươi thay Ta giáng thế, chỉ dạy người niệm Phật năm câu, các thần nhăng đều xéo đi ngay, những hạng đó thuộc về loại chúng quỷ, quen thói cũ nếu còn càn bậy, sai Thiên Lôi đánh mất tích đi, cả hai mươi bốn hướng đều lành, năm ngày tháng toàn không cấm kỵ.
    ​Lại thấy người đời tin dùng địa lý, hay chọn nơi sơn thủy thanh kỳ, hễ long chân huyệt chính là hay, mà xa phản thủy phân thời xát, rầy đi hễ làm nhà hay để mộ, lòng trai thành niệm Phật năm câu, thời tự nhiên nước gió điều hòa, nhà với Mộ được bình an lợi lạc.
    ​Lại thấy cõi trần gian trai gái, khi gả chồng dựng vợ cưới xin, thường bị nhiều thần xát tinh ma, hay ám ảnh hại vợ chồng con cái, từ dày đi thành thân cưới hỏi, dạy người đều niệm Phật năm lần, thời vợ chồng không bị khắc hình, lấy nhau được trăm năm giai lão.
    ​Lại thấy những nhà người tang tế, khi ma chay thần xát quấy dầy dà, người chết thường bị xát trùng thần ranh quỷ, nhiều khi áp sác, dầy ai chết cứ thắp hương niệm Phật Trời, thời vong linh siêu thoát sinh thiên, khỏi hùng trần cát lợi bình an, quỷ thần xát tan liền tức khắc, nếu hung thần chẳng tuân mệnh lệnh, sai Thiên Lôi diệt mất tích tăm.
    ​Lại thấy sổ Thiên tòa biên chép, tra dữ lành năm tháng tuần hành, phải xét tấu vất vả cả Thần linh, nay dạy chúng thắp hương hoa niệm Phật, theo phận mình chọn đường luân lý, tội lỗi trừ tu tỉnh trì hành, ai cố công sức làm điều lành, khỏi phiền các Thiên tinh biên khảo xét, Thiên quan thảy đều tu chính đạo, thời sau này hưởng thụ thanh nhàn, thăng lại thăng tiến phẩm cao thăng, hưởng thiên phúc không lao Thần Thánh nữa, tất thảy cả mười phương chư Phật, từ dày đi công đức được viên thành, đều sái lạc khỏi giáng trần vất vả, rồi tất cả đều nên Chính giác, lên các Trời thụ hưởng vô lường, còn trần gian tất thảy các Long Thần, cả liệt Thánh Tiên chân chư chủ tể, đều kiến tính minh tâm thành Chính quả, hộ trì ta giáo hóa chúng sinh, ức muôn đời hưởng phúc hòa bình, chứng Phật quả viên thành Chính Giác, rồi sau được trường sinh cực lạc, nhưng phải siêng chớ nhác chớ lười, thấy nhân gian chín tổ trước đời, nhiều vong bị đọa đầy nơi Địa ngục, nay Ngươi phải hộ trì cho chúng nó, vì Tổ Tiên chăm lễ Phật dâng hương, thời Tiên linh siêu thoát Thiên đường, lại thương cả các cô hồn đầy đọa, chăm niệm Phật tụng Kinh tiến bạt, thời độ toàn sái lạc siêu sinh, Ngươi xuống đời nên xét cho minh, y lời dặn phụng hành ngần việc ấy.

  11. PHẨM THỨ BA
    Đức Thế Tôn dặn dò Đức Ngọc Phật.
    Khi ấy Đức Phật Di Lặc mở nút túi nải, phóng Càn Khôn Thế Giới ra, và cho Ngọc Phật được xuất định, liền lạy Đức Thế Tôn, Phật phán rằng: khi trước Ngươi có pháp nguyện thay Ta sinh xuống đời, nay đã tới kỳ rồi, đội ơn Đức Ngọc Hoàng ban chiếu thời cho Ngươi hạ sinh, bấy giờ Ngọc Phật vừa mừng, vừa lo, tấu Bạch Thế Tôn: cho con được hạ sinh biết thế nào xử trí, nay đang kiếp cuối, chúng sinh lắm kẻ ngoa ngu, nhiều phường gian ác, thời biết trị thế nào, dạy thế nào, biết hóa làm sao, cứu làm sao, giám xin Thế Tôn chỉ bảo cho, đệ tử được nghe tường tất. Thế Tôn liền phán, mới vâng chiếu Trời triệu thỉnh, mở thấy tỏ tường, nay tới hồi đổi đời thay kiếp, nên Trời đã sai mười vạn ma vương xuống đời, đầu sinh các nước nổi cuộc chiến tranh, để truất bỏ tất thảy những loài gian đảng đi, thế là chính Thiên nhãn Đức hiệu Thiên Ngọc Hoàng, thần quang soi thấu, hết thảy cõi đời, những bạn sư môn, các hàng quan lại, cùng cả nhân dân, chứa nhiều tội lỗi, phần nhiều phường bất trung bất hiếu, vô pháp vô công, nay chính hồi bỏ dữ để lành, đổi thay thế cuộc, khi Ngươi xuống đời, những kẻ nào chăm làm phúc thiện, đổi sửa lỗi nhầm, thời nên độ trì, sẽ để lại đó, còn ai cố ác, chẳng chịu đổi chữa, và những phường chẳng chút thiện duyên, cứu sao được nữa, thời đâu bị đao binh, thủy hỏa, hay dịch lệ ốm đau, tám nạn ba tai trừ cho tiệt nọc. Ngọc Phật lại bạch Phật rằng: lạy Đức Thế Tôn, những hạng người nào là phường cực ác đáng giết, xin Thế Tôn phân giải rõ ràng cho, để con vâng mệnh, Thế Tôn phán bảo: Nay Ta cho Ngươi bản Ngọc chiếu này, mở đó mà coi, phóng rộng vạn đạo hào quang, soi khắp mười phương thế giới, nhất nhất việc gì cứ tuân trong Ngọc chiếu Trời định cả, còn những phường bạc ác, Trời đã sai các Ma vương Linh quan, biên tên chép tuổi, ai đáng trừ diệt, chép đủ cả rồi, người sinh xuống đời cứ theo Thành công án. Khi ấy Đức Thế Tôn cùng với Ngọc Phật, thầy trò cùng mở Pháp nhãn coi, chiếu lệnh chính pháp thi hành tuốt thảy đều Ma vương chép cả. Đầu tiên thấy chép cho bọn tăng ni trụ trì chùa cảnh, ở đền chùa gạch ngói, nào sơn chạm cột xà, nào vàng son ghế ỷ, không để tằm mà mặc toàn tơ lụa, chẳng cấy ruộng mà ăn dặt cao lương, lộc ăn của thập phương, làm ruộng nương không thuế, thanh nhàn hưởng phúc, sung sướng đủ đời, trên bỏ họ tổ tiên, dưới quên ơn cha mẹ, duyên phúc thiện không làm một chút, việc nhà chùa sai tựa việc quan, cũng nhiều khi chim chuột kẻ thân tình, cũng lắm kẻ gió giăng cùng bạn hữu, chơi mấy con thường gian cả mẹ, tư túi vợ mưu hại đến chồng, bêu rếch cả tộc thuộc họ hàng, hay giết vật dùng dâng tế lễ, nào chè rượu lu bù huỳnh hãm, nào bạc bài đủ ngón ăn chơi, thường dở trò buôn bán gian tham, lại lắm kẻ cùng keo kiện cáo, hay cậy thế là thầy là cụ, để quét tiền thiện tín đàn na, cốt ăn chơi, chẳng tưởng tu hành, tham tài lợi thiết gì đạo đức, tới hội này tuốt trừ quá nửa, Ngươi xuống đời phải xét cho tinh, hễ ai niệm Phật hồi tâm, hiếu thuận với song thân trọn đạo, hoặc trai giới tu hành tích thiện, biết hồi lòng đổi dữ làm lành, phải hộ trì những kẻ hiền lành, chớ để vướng tai tinh trù diệt.
    ​Lại xem thấy các hàng quan lại chẳng công liêm thanh giới chút nào, chỉ tham lời nghĩ khoét khéo xu. Bày trăm cách dụng tình tham nhũng, ai không tiền chực cho là khúc, mà lắm xu khuất khúc lại là ngay, không hơi chút công bằng minh chính, chăm vét vơ ăn chơi thỏa thích, còn tưởng gì ái quốc trung quân, cốt béo mình tàn hại lương dân, hạng người ấy chao này tuốt sạch, Ngươi xuống đời xét soi minh bạch, nếu ai chăm hối tội đổi lòng, năng làm lành chăm chứa âm công, thời tha tội thêm cho phúc lộc, chăm niệm Phật tụng Kinh làm phúc, thời Ngươi nên chăm sóc hộ trì, chớ để cho bị phải tai nguy, hòng sau hưởng thái bình an lạc, rồi xem thấy những phường hào trưởng, ỷ cường hào ngoan đảng hiếp người lành, cậy giàu sang hung ác quyền hành, hay mánh khóe lận gian hà hiếp, thùng đấu hộc đầy vơi hơi kém, buộc thét người giá kém bán cao, trong lời rồi lại tính lời bao, ức át kẻ khó nghèo hèn hạ, để người chịu cường quyền khổ quá, lòng không hề hỷ sả từ bi, chỉ phong lưu sung sướng ăn chơi, chẳng tin mộ tu trì đạo pháp, dạ tham muốn không thể nào cho chán, giầu lấn nghèo mưu chiếm ruộng vườn người, gái người ta thì dỗ chơi bời, ai tu tỉnh chê cười báng bổ, báng Thần Thánh khinh thường Tiên Tổ, nghĩ trăm mưu xiên xỏ dối lừa, thiện không tu tội ác không chừa, những quân ấy bây trừ rút hết, nếu ai biết hồi tâm hướng thiện, giữ hiếu trung trọn vẹn tôi con, thời Ngươi nên ủng hộ cho tròn, chăm tích đức để sau tròn phúc quả.
    ​Lại hết thảy bọn khó nghèo hèn hạ, không chịu yên bổn phận cố cùng, anh chẳng thuận em chẳng cùng, thờ cha mẹ chẳng lòng hiếu thuận, hay giả dối đảo điên gian lận, vay của ai lường quỵt vỗ nhau, chỉ nghĩ quanh toan thói làm liều, chửi mưa gió oán Trời giận Đất, không biết nghĩ kiếp xưa gian lận, chẳng biết đường hối tỉnh hành trì, nên kiếp này nghèo khổ điên nguy, cưỡng cầu có tài gì mà được, lòng tham muốn đêm ngày vọng tưởng, phép Phật Tiên ngất ngưởng không tin, chính Phật Trời báo ứng chẳng tin, phường bạc ác đều nên trừ hết, nếu ai biết hồi tâm hướng thiện, niệm Phật mà cải quá tự tâm, đổi lỗi chăm tích thiện tu thân, thời Ngươi phải độ trì cho thoát nạn, nếu gặp lúc đao binh súng đạn, hay gặp cơn bệnh nạn yếu đau, nên bảo toàn thoát nạn qua cầu, để sống sót hưởng hồi sau an lạc.
    ​Lại thấy những thế gian văn sĩ, trọng khoa danh đạo nghĩa mần thinh, cậy tài tình nhầm dụng thông minh, theo nhân dục sạch sành sanh thiên lý, tham danh lợi bỏ cương thường luân lý, chỉ toan đường lợi kỷ phì gia, lỗi không chừa tội nghiệp chứa hằng hà, bỏ đạo chính chuộng thần tà yêu quái, Phật chẳng tin Thánh Thần không sợ hãi, mạn gió mưa không kính đãi tam quang, hỏng năm luân trái cả năm thường, thiện niệm tắt Thiên lương cũng tuyệt.
    ​Lại thấy kẻ nông dân làm ác nghiệp, tội lỗi đầy Thiên khiển giáng tai ương, nên mất mùa nắng lụt phải thường thường, không hối cải tạ khung xương tu thiện, phúc chẳng tích lại tích thêm ác nghiệp, chỉ tin nhăng tế lễ đảng tà thần, chấp ngu mê nhầm lỗi chẳng tu thân, hóa phải gặp những tai chuân cả kiếp.
    ​Lại thấy bọn thợ thuyền công nghiệp, đủ trăm phương quỷ quyệt gian ngoa, chỉ lụng tình đơn bạc đảo điên, để lừa hại những người lương thiện.
    Lại thấy hạng bán buôn xảo quyệt, chỉ hay làm giả dối đơn sai, nào chân phương thành thực còn ai, cân đẩu thước ngắn dài nặng nhẹ, cách điêu đứng lập trăm mưu nghìn kế, chỉ gian ngoa mánh khóe để lừa người, nhằm lận gian hơn kém đầy vơi, tìm đủ cách hại người cho ích kỷ, rồi mưu mẹo bợm tài suy nghĩ kỹ, để khôn ngoa dối kẻ hiền lành, chứa biết bao tội ác vào mình, lòng tham muốn quá ma danh quỷ lợi.
    ​Lại thấy những phố phường thành thị, các nhà hàng cơm cháo rượu chè, bày tam khoang tứ đốm gớm ghê, cách buôn bán xoay đủ nghề bợm bãi, thức dối giả đánh lừa người đần dại, đồ khéo ngon trọng đãi kẻ điêu ngoa, dở trăm trò trắc trở tham gian, rất đáng ghét thói tàn tệ ấy.

  12. PHẨM THỨ HAI
    ​Là thỉnh Phật Thế Tôn giáng sinh xuống đời, Khi ấy Đức Phật Di Lặc truyền thụ chính giác cho Đại chúng để giá ngự thượng thặng, lúc ấy năm trăm vị Thiên tử đều tấu Thiên nhạc lại rước Thế Tôn liền lấy túi vải thu Thái bình Thế giới bỏ vào trong, lại truyền Đức Ngọc Phật ngồi vào túi ấy, rồi dặn dò rằng: nay Ta với Đệ tử cùng lên tam Hội, sẽ bao giờ túi này mà mở, thời bấy giờ Ngươi sẽ ra đời.
    ​Lúc ấy bỗng thấy năm vẻ tường vân nổi bốn bên, sen hồng nâng gót ngọc, các Thiên Vương thủ hộ, nào tám bộ Kim Cương, nào năm phương Lôi Tướng, cả vạn vạn Thiên Thần, các Thiên Nam Thiên Nữ, chư Thần Tiên Bồ Tát, đều có đệ tử năm trăm tới chầu theo tả hữu. Ngửa trông một lúc bấy giờ, đều tiễn đưa Phật lên cung Đầu xuất. Lúc ấy Đức Ngọc Hoàng phóng ra vô lượng hào quang, Đức Thiên Tổ nguyên thủy chí tôn cũng phóng vô lượng quang minh, hòa chung một thể, bấy giờ hết thảy Thượng Đế các tầng Trời, Thiên tử các tầng Trời, Thừa tướng các tầng Trời. Thánh Tiên các tầng Trời, các Thiên hậu Vương phi, các con trai Trời, các con gái Trời, những bậc Thượng Thánh Thượng Thần, đều giá ngự xe Rồng khánh hội, trong khi lên đường ngự giá, xúm vòng quanh lễ bái Thế Tôn, đường mây nhạc tấu vịnh ca, tiễn đưa tới trong cung Bách Bảo, dưới tòa Liên Hồng, cùng theo chầu lễ Thế Tôn, bấy giờ vô lượng thần quang phóng ra phất phới, hoa Trời rắc xuống, hương kỳ thơm bát ngát, hoa lạ quắc rỡ ràng, bấy giờ Thế Tôn cùng Vô Lượng Chí Tôn các tầng Trời đại chúng, Ngài diễn thuyết phép đại thừa diệu đạo chính giác cho phả thiên đại chúng đều nghe, hết thảy các Thánh chúng, chầu trước mặt Thế Tôn, được mở nhãn chính pháp, hành Thân chính pháp, nên quả chính giác, quy đạo chính chân, để mà hưởng thụ vô cùng.
    ​Bấy giờ đại chúng kêu xin Thế Tôn cùng Từ thị Như Lai đều ngự trong Tĩnh viện, đại chúng các tầng Trời, từ đấy đi đều thành chính đạo, lạy niệm Thánh hiệu, nguyện xin tu hành Đại Thừa Diệu Đạo Chính Giác, bực Vô thượng Viên minh. Lúc ấy Đức Thế Tôn vào ngự trên tòa Vạn hoa trong Điện Ngọc, để túi ở bên tả, cắm gậy ở bên hữu, Ngài vào tọa định ngôi chính giác tối thượng đại thừa, Đại chúng các tầng Trời, bái từ lui giá, chợt một hôm chuông vàng tự nhiên kêu lên, khánh ngọc bỗng dưng nức tiếng Đức Thế Tôn mới mở bừng pháp nhãn, chợt nghe ba mươi sáu tầng Trời, nhã nhạc tiêu thiều, ầm vang khắp cả, đợi ít lâu bỗng thấy ba người sứ giả nhà Trời tới trước Phật quỳ lạy tâu rằng: muôn lạy Thế Tôn, hẹn ba nghìn năm nay sắm xong rồi, Trời sai chúng con tới thỉnh Phật hạ sinh, để cứu độ cho lũ u mê dưới đời, thoát qua tai mạt kiếp, nay Ngọc Hoàng dâng chiếu xin Tôn Phật phụng thành, bấy giờ các sứ Trời lạy tạ lui về cả.

  13. Kính đọc:
    PHẨM THỨ NHẤT
    ​Chép lời Phật Thế Tôn truyền cho đệ tử là Ngọc Phật, trong khi Đức Di Lặc Tôn Phật cùng với Phật Thích Ca trải ba đời kết nghĩa anh em, cùng tu Đạo Vô Thượng Chính giác, mười hiệu Phật đều đủ muôn đức mình tu trọn, cả ba kiếp đều tu nên đại Đạo, nhưng đời nào Đức Di Lặc cũng là anh, Đức Thích Ca chỉ là em, quả chính giác Bồ Đề, anh em đều trọn cả, nhưng công quả Phật Di Lặc cơ thể đẫy đà hơn, nên cùng nhau thượng nghị, xem ai xuống đời trước, để độ cả chúng sinh, mới cùng mình thề rằng, ta đều vào Đại Định, nghĩa là đều ngồi nhắm mắt thiền định mấy đêm ngày dựng gậy báu, buổi ra trước Phật đài, để bói Thụy hoa, hễ gậy ai nẩy hoa sen trước, thời người ấy xuống đời trước, gậy ai sinh hoa sau thời phải xuống đời sau, hai Vị thề xong, đều ra cắm gậy Tích Trượng ở trước sân, rồi đều vào ngồi định, để chờ điểm nở hoa.
    ​Khi Đức Thích Ca đương ngồi phòng thiền định, một hôm hé mắt nom trộm các gậy, thời thấy cái gậy của Ngài chỉ rực rỡ năm vẻ hào quang, chớ không nảy hoa, mà gậy Long Trượng của Đức Di Lặc, trên nở hoa sen tươi tốt đỏ ngàu, chính giữa miệng Rồng đỏ quắc như mặt Trời mới mọc, hào quang soi quắc thiên hạ, cả ba cõi trên dưới đều hay, khi bấy giờ Đức Thích Ca đoán hẳn rằng, nay Đức Di Lặc còn đương nhắm mắt đại định, Ngài liền ra khe khẽ nẩy bẻ lấy bông hoa ở trên Long Trượng, đem cắm vào đầu gậy của mình, rồi lại vào ngồi phòng nhập định, có ý để thử Đức Di Lặc có biết chăng, cách ba hôm nữa, hai Đức Phật cùng mở chính nhãn, ra phòng định xem hoa, thời thấy trên đầu gậy Tích Trượng có nở hoa sen, nhưng màu đỏ phai gợn, khi ấy Đức Di Lặc sẩm lẩm cười thầm, mà rằng: ừ ta tuy ngồi nhập định nhưng ta có Thiên Nhãn, đã coi thấy em ta hái trộm Long Hoa gậy ta, đem cắm sang gậy mình rồi, bởi vậy hóa vẻ hoa không được tươi thắm, mà ánh sắc kém mầu, nhưng thôi sự chót nghiệp Kinh rồi, thời nay ta giao phó Thế giới cho em xuống quản trị, nhưng chỉ tiếc thay cho thế gian sau này không được tốt đẹp vẹn toàn, khoảng ba nghìn năm thiên hạ muôn dân sang hèn giàu khó, kẻ vui người khổ chẳng đều nhau, lúa thóc cầy cấy ít khi phong mãn, đất nước thường sinh cạnh tranh, đánh cướp lẫn của nhau, bốn phương chẳng an ninh, trộm cướp nổi quấy rối, trăm loài tà thần rắc rối ma quỷ quấy rầy, nhân dân cõi trần lầm than đói khổ, sau ba nghìn năm nữa, bấy giờ Ta sẽ xuống đời, dạy bảo phép chính, lúc ấy vô lượng hào quang, trong ngoài sáng rực hiện ra những tường thụy rất lạ, xưa nay chưa từng có bao giờ, khi ấy Ngài liền hội hợp cả các Thánh chúng, nào các vị Thiên chúa Đế thích, cả các Tiên Thánh ba mươi sáu tầng Trời, hết thảy các Lôi Thần cùng Kim Cương Hộ pháp, tức thời đều tới Hội, đâu đấy an tọa xong bấy giờ Đức Di Lặc mới phán truyền cho đại chúng rằng: Ta nay ngự trên từng Trời ba mươi ba, tới sau ba nghìn năm nữa, Ta mới xuống cõi đời, sẽ truyền chính pháp Long Hoa, để độ cho tất cả giời người các cõi, khi ấy cả các tòa Thánh chúng cố kêu van lạy mãi không thôi, chỉ mong Thế Tôn mở từ bi đại xá, mau chóng giáng sinh cõi thế mà cứu khổ cho chúng sinh, chứ nếu chờ tới sau ba nghìn năm nữa, thời triệu dân chịu khốn khổ biết là chừng nào, tới khi năm trăm năm một lần kiếp nhỏ, nghìn năm một lần kiếp lớn, để rút bớt quân dữ, đi đến khoảng cuối Hội năm trăm năm mạt kiếp đổi đời giữa khoảng sau khi Hạ nguyên người đời khó thoát qua được, chỉ mong Như Lai mau sớm hạ sinh, độ chúng sinh tránh qua khổ nạn, thời quý hóa bao chừng, nhưng khi ấy Đức Tôn Phật Di Lặc lặng im không đáp. Bỗng trong Hội có một vị đầu hàng Tôn giả, chính là đồ đệ chồi nhất của Đức Thế Tôn thần thông có một, công đức không hai, mười tôn hiệp sắp thành, các đức hạnh viên mãn, mình có hào quang vô lượng, sáng vặc mỗi bên, ở trong Đạo tiền đứng ra, chắp tay lạy Phật bạch rằng: Lạy Thế Tôn, sau khi năm trăm năm, chính đang hồi mạt kiếp, người đời nanh ác, trái cả luân thường, không mấy kẻ tin theo đạo chính, cho nên Trời mới sai lũ ma vương xuống đời nhiễu loạn để trừ bớt phường gian ác đi, nào tật ách ốm đau, nào kiếm đao chém giết, nào hỏa tai thủy nạn, nào ôn dịch hung hoang, mười kiếp chư tai, hết thảy đều giáng, nếu Tôn Phật không thương đại chúng, chẳng sớm đầu phàm thời bấy giờ đệ tử con xin thay Như Lai, giáng xuống trước, để đỡ Phật mà cứu độ chúng sinh, cho đời thoát năm trăm năm mạt kiếp, người nào có duyên xin giữ lại cả, để đợi khi Tôn Phật giáng sinh, mở Hội Thái Bình thế giới, triệu dân vui thỏa, Vua Tôi vui mừng, cha con thân nhau, lòng người hướng thiện, bấy giờ hãy xin Đức Thế Tôn giáng sinh cõi đời, đầu thai vào nhà Đế Vương, thân làm Thái tử, tu thành chính quả Bồ Đề, rộng truyền chính pháp Long Hoa, để độ cả cõi giời người hết thảy bao kẻ có tình cũng đều thành tựu. Khi ấy Đức Thế Tôn hỏi lại người đệ tử ấy tên gì mà lại phát được lời thiện thế, sẵn có lòng thương chúng, muốn thay Phật xuống đời, mở dạy lũ sinh linh, cứu nạn cho thiên hạ ư, nào ra đó, để đại chúng xem, thời hóa ra Đức Tôn Giả Bồ Tát đầu nhất.
    ​Bấy giờ Ngài thụ ký ngay đạo chính giác cho, liền phán ngay rằng ngươi ở đời này chính tên Phật Ngọc, hiện nay quả tu của Người, mười hiệu đã sắp tròn, nên mọi Đức Phật là to lớn, chả khen ngợi sao cho xiết, nay lại sẵn lòng thay Phật cứu đời, thế thời ta cũng cho cùng danh cùng hiệu với Ta để cùng độ cho chúng sinh, cho trọn được thế nguyện tốt ấy, rồi đến bấy giờ ta cũng hóa khí cho Ngươi, cũng đi làm các việc công duyên để viên thành nguyện lớn, rồi công đức của ngươi, có thể thấu tới ba cõi Trời vạn pháp chủ và ngọc tướng Từ Tôn muôn vạn ức kiếp hóa thần Đức thượng Đế Cửu Hoàng, chắc cũng ưng cho ngươi trụ thế. Trong khi Tôn Phật Di Lặc cũng thụ ký cho các lời cho Đức Ngọc Phật, hết thảy các Thánh chúng dự nghe điều mừng rỡ vô cùng, một lúc đều ra lễ bái Thế Tôn, bạch rằng: Chúng con được nghe những lời Ngài đã thụ ký cho Đức Ngọc Phật mới rồi, thời lũ ức vạn Bồ Tát đệ tử chúng con xin cầu Ngài thương cứu cho, chúng con xin hết lòng tu trì chờ đợi.
    ​Lúc ấy Đức Thế Tôn mới phán bảo cho các Bồ Tát đệ tử của Phật, và các bậc Long Thiên Thiện Thần, cùng tuốt thảy các Thánh chúng rằng, ngày sau khi Ngọc Phật thay sinh xuống đời, giữa hồi thượng nguyên, cuối triều Đường nguyên, vào khoảng năm Dần Mão đó, lũ đại chúng các ngươi, có muốn đều viên thành chính giác, thời phải chờ khi ta hạ sinh sẽ lần lượt truyền thụ ký Đại Hội Long Hoa cho cả, rồi khiến các chúng lần lượt đầu sinh từng thứ thành Phật, để tuyên pháp chính Ta, làm Đạo chính Ta, khắp đều chứng viên minh chính quả. Lúc ấy Đại chúng được nghe Phật phán truyền, đều quỳ trăm lạy khen ngợi, công đức Như Lai, mà trông cậy mừng rỡ vô cùng.

  14. BÀI TỰA
    Kinh Đức Di Lặc hạ sinh xuống đời.
    ​Kể từ khi người ta mới đầu sinh xuống đời, đến
    giờ chả ai là chẳng có đủ một Phật tính, thời ai là cũng có một bản Kinh không chữ ở trong lòng, những các bậc biết tu đạo chân chính đời xưa, vị nào là cũng nhớ chân Kinh cốt tỉ vô tư ấy cả, cho nên thân các Ngài lúc nào cũng trông thấy đức Di Lặc cổ Phật kia, thử xem ngày trước Đức Phật linh cảm Quán Thế Âm nước ta trên đỉnh đầu Ngài, bao giờ cũng thường đội tượng Đức Phật Di Lặc, miệng Ngài lúc nào cũng thường niệm đạo Bồ Đề ba la mật, nghĩa là vượt sang hẳn bờ giác bên kia, Ngài ngồi thời thường trông thấy Đức Phật Di Lặc nhởn nhơ trên không, khi nhàn Ngài thường tưởng thấy Phật ở trên đỉnh mũ Tì Lư nên hết thảy phép Bồ Đề Vô Thượng chính đẳng – chính giác của Chư Phật xưa nay cũng đều tự Kinh này mà ra cả.
    ​Thế mà cớ sao những người đời sau này, không khi nào được trông thấy Phật, ấy là miệng, ý, mình các chúng sinh không bỏ rất được thói tập tục, vẫn còn kết mãi các tội nghiệp phiền não ở mình, bởi cái nghiệp chướng ấy che lấp đi, cho nên không khi nào được thấy Từ Nhan Đức Cổ Phật được.
    ​Vả lại nhân vì bao nhiêu kiếp đến giờ cứ buông tính vô minh mờ tối mãi, tạo nên những người ác, nghiệp mình, ba miệng, bốn lòng, ba tội, lây nhiễm sáu duyên trần: sắc, thanh, hương, vị, súc, pháp, quẩn quanh ba tội nghiệp: nghiệp ý, nghiệp miệng, nghiệp thân là ba nghiệp chướng, biết bao là tội lỗi âm dương, tháng ngày chất chứa, hóa gây nên kiếp nhỏ, kiếp lớn, đổi bớt loài người đi rất là thảm kịch, vì thế Đức Di Lặc Cổ Phật, sẵn lòng từ bi thương xót, phải sai Đức Ngọc Phật thay Ngài giáng sinh xuống trần, để dạy cho các chúng sinh dốc một lòng chung một Đạo, tưởng nghĩ đến Phật, vẫn thường trọn bổn phận của mình, trung hiếu với Vua Cha, thời đều độ cho thành Phật cả. phỏng nữa có gặp phải hồi kiếp nạn đao binh, thời đã có Đức Ngọc Phật hộ trì cho thoát khỏi, chờ tới khi Đức Cổ Phật Di Lặc giáng sinh xuống đời, bấy giờ Trời sẽ mưa vàng bạc thóc gạo, và hết thảy các đồ quý báu, xuống đầy cõi nhân gian, thời ai ai cũng tu hành, người người đều niệm Phật, khiến cho người đời sống lâu vô chừng, cùng với ba cõi trên Trời, cùng một lời thụ ký là lời Phật truyền chính giác, thế thời ta há chẳng được cùng Đức Ngọc Phật đều lên tầng Trời vô cực, để thân chầu chực bên Đức Cổ Phật Di Lặc vậy ư.
    KINH QUÝ TRỌNG CỦA ĐỨC DI LẶC
    ​Đức Phật Ngài dạy bản Kinh này hiện ra tại thôn Trại nhà họ Vương thuộc huyện Nhạc Dương – Phủ Bình Dương -Tỉnh Sơn Tây bên tàu. Bỗng một hôm có tiếng nổ vang như sấm sét, trái núi đá bị nổ tung ra, Thấy một quyển Kinh Đức Phật Di Lặc này. Người ở đấy sao chép ra nhiều bản để kính dâng truyền dạy cho nhân dân thiên hạ chứ không dám dấu diếm ở nhà. Nếu có ai không truyền thời tội chẳng vừa. Trời giáng tai nạn cũng như người bị cướp chính quyền. Chân Kinh của Đức Di Lặc này thực ra ở vùng núi đá dưới gốc dâu hiển hiện ra cõi diêm phù để cứu lấy chúng sinh nữa khi gặp hội mạt kiếp đã có vị Tiên ở tầng trời Đại La xuống đời nếu có thiện nam tín nữ nào phát tâm thành kính sao chép rộng truyền thời. Người ấy được cát lợi lớn. Ai sao tỏa một bản thời khỏi tai kiếp một thân. Nếu người nào không tin tất thời phải thổ huyết phát sũng mà chết còn có bậc thiện sỹ nào trí tuệ đã lòng thành sao viết giảng tụng đọc kính này có thể khỏi 10 nạn mạt kiếp và thoát khỏi dịch lệ ốm đau.
    Vậy dám khuyên người đời miệng chăm niệm Phật thời tốt lắm! Tốt lắm! còn ai bất tín ấy thời tai nạn đến với mình. Hãy cứ xem tháng 5 tháng 1 sau này rồi biết, có khi cơm không có người ăn đường không có người đi nơi thời sinh ra giặc cướp nơi thời đầy núi hùm beo khi thời gió to dông bão người phải âu sầu. Những người thiện tín phải lên đèn thắp nhang lễ bái tụng đọc Kinh này mới thoát khỏi tai nạn . Có khi tháng 3 bị tai nước, lửa tràn hại khó qua nếu không có hồi âm hướng thiện thời khó tránh khỏi. Đức Phật Di Lặc dạy người thiện tín khỏi bị tai nạn, mồng một tháng tám năm nay có 10 vua Diêm vương ra đời tra xét các nhà thiện ác nhà ai có Kinh sẽ qua tai nạn và lại được cát lợi, phúc lành, chân kinh của Đức Di Lặc Tôn Phật này, hễ ai chăm thụ trì cúng dàng thời Ngài bảo hộ cho nhà được an lành, nhưng phải biết báo ân Ngài và rộng truyền cho nhân dân thiên hạ: Phật có bài kệ mười chữ.
    ​Tưởng khi xưa, Ngài chưởng giáo, số kiếp đầy đủ đem ấn Phật, giao cho Đức Cổ Phật Nhiên Đăng, nối từ ngôi hoàn thành, nguyện lên cõi Đâu xuất, quản chín kiếp, lại ba đời, Cổ Phật mới ra đem Kinh báu dấu kỹ ở Sơn Tây đất Tấn, phủ Bình Dương, huyện Nhạc Dương, tại nhà họ Vương, dưới gốc cây dâu, trong khối đá, Kinh này dấu để ầm sấm nức vang một tiếng, trật Kinh này ra, trên chép rõ, thực Trung – Hoa, Đạo muôn dân ấy, khắp gầm Trời cả dân chúng, phải nên tu hành. Chuyền đàn ông và đàn bà, đều nên tu thiện. Khắp mọi nơi nổi trộm cướp, mặt đất máu me. Đâu hùm cọp, khắp núi rừng, mưa tuôn gió bão, tháng năm, sáu dâng nước lớn, khắp sinh hoàng trùng. Ăn hết tiệt cả lúa mạ, cây cối tuốt cả, Tới mồng một, cữ tháng tám, mười Vua Diêm lên. Ai có Kinh, thực khỏi được một nhà tai nạn. Soi xét xem nhà lành dữ có Kinh hay không, nếu không Kinh giáng tai dữ, tội lỗi rất lớn. Mỗi một nhà chép một bản, cúng dàng Chân Kinh, giúp gia quyến được yên lành thoát khỏi tai họa, rõ lề luật khắp thiên hạ, gái trai đều nghe tin Kinh này, đi đường xá, thực không bị kiếp, khuyên dân sự, cấp mau phải sao chép Kinh này, đặt chay cúng, đọc Chân Kinh, mọi tai khỏi hết, kẻ ngu si không tín thụ, phải phòng ác tật, rức đầu óc, đau bụng dạ, khéo kẻo chết toi, rồi sai cả các ôn thần, hành tai hành dịch. Truyền Kinh Ngài, nhương ôn dịch, Cổ Phật hộ trì, các hương thôn cảnh giới, ai ai phải biết. Những thiện tín, trì Kinh truyền, nhờ Phật độ cho, dẫu mười sầu cũng chẳng sợ, chắc rồi lợi lạc.
    Dám khuyên đại chúng nghe cho kỹ
    Ăn chay niệm Phật khỏi tai nạn
    Gái trai chẳng tin lời Phật dạy
    Ấy rồi nguy hiểm thấy Vua Diêm
    Một sầu: Nước lửa đao binh chết
    Hai sầu : Chết tuyệt nửa nhân gian
    Ba sầu : Đau ốm ôn Hoàng chết
    Bốn sầu : Trai gái chẳng đoàn viên
    Năm sầu: Thiên hạ nhân dân loạn
    Sáu sầu: Có đường không đi lại
    Bảy sầu: Đầy núi beo hùm chạy
    Tám sầu : Ngày đêm chẳng yên lành
    Chín sầu : Trái đất còn ai tốt?
    Mười sầu : Chẳng gặp đời thái bình
    Nhà nào chẳng tín thời ôn dịch
    Những kẻ tín kinh được phúc nhiều
    Đường xá chẳng còn ai đi lại
    Chỉ nhà nào tích thiện được an toàn
    Ai nghi tháng 3 này rồi biết
    Nhiều nhà tai nạn khóc kêu Trời
    Muốn qua tai nạn sao Kinh đọc
    Trẻ già trai gái chẳng phiền lo
    Những kẻ sao Kinh thêm phúc thọ
    Thoát qua kiếp nạn cả một nhà
    *
    CHÂN KINH CỦA ĐỨC DI LẶC CỨU ĐỜI

    Bài tán dâng hương:
    Hương nồng vạc báu thắp nên
    Ngạt ngào thơm thấu đại thiên ba nghìn
    Đàn đàn trầm nhũ dâng lên
    Khói hương thơm ngát Hoa sen Phật đài
    10 phương Phật 9 phương Trời
    Ruổi phang loan hoạc giáng nơi đàn tràng
    Bầu trời cảnh Phật thanh hương
    Phật Tiên chứng thụ cúng dàng nhân gian
    Nam mô Hương cúng dàng Bồ Tát, Ma Ha Tát.

    Kệ khai Kinh:
    Sáu muôn năm tới hội Long Hoa
    Kinh hiện trong vừng đá nẩy ra
    Vị riệu rất sâu kinh Phật dạy
    Thụ trì ràng tỏ tấm lòng ta
    ( Nam mô Khai Bảo Tạng Bồ Tát Ma Ha tát ) 3 biến
    *

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *