1 Comments



#VOATIENGVIET
Tin tức: Nếu không vào được VOA, xin các bạn hãy vào để vượt tường lửa. Chuyện mưu sinh trên hè phố Sài Gòn ở mùa dịch virus corona từ Trung Quốc lây lan sang, dường như vẫn không mấy xáo trộn. Vì chén cơm manh áo, những người lớn tuổi sức khỏe vốn đã kém dần sức đề kháng, vẫn phải bươn chải ra đường phố như lúc không có dịch bệnh.

Ông Trần Bỉnh hành nghề bán bong bóng dạo, tâm sự:

“Có nghe nhưng mà mình đi mình để ý mình đâu dám làm gì bậy bạ, đâu dám ăn uống bậy bạ đâu mà sợ. Mình lớn tuổi mình già rồi biết làm gì ăn bây giờ. Giờ con cái nó đâu có ấy… Giờ đi bán để nuôi thân. Mình già rồi. Hai vợ chồng già ở với nhau vậy. Bây giờ đi quanh quẩn ở ngoài đường, với lại xuống cầu Nhị Thiên Đường, cầu Chữ Y, xa lắm là xuống dưới Cần Giuộc, Cần Đước”.

Cung đường với những địa danh mà ông Bỉnh kể, đó là vùng giáp ranh giữa Sài Gòn với tỉnh Long An. Cuộc mưu sinh này đang phải chất chồng thêm cơ cực, vì trong mùa dịch người dân hạn chế ra đường phố để vui chơi, ăn uống. Ông Bỉnh kể rằng đi bán mùa dịch thì phải đeo khẩu trang, điều đó không mấy dễ chịu.

“Đeo nhiều lúc khó chịu lắm, không chịu nổi nên mình đeo lúc là tháo ra à. Tránh bằng cách là thứ nhứt là mình đi đường mà bụi bặm là mình bịt mặt, bịt mũi lại. Thứ hai nữa là mình cần uống cái nước chín. Đừng có uống nước sống. Mà bớt uống nước đá lại là nó không có ho”.

Đó là cách hiểu đơn giản trong chuyện phòng ngừa dịch bệnh của người già như ông Bỉnh. Mưu sinh về đêm thật ra cũng ít ai để ý chuyện khẩu trang ngừa dịch bệnh corona lây lan qua đường hô hấp. Có những người như ông Hai phải sống bằng nghề ăn mày, xin tiền từ tâm của khách ở hàng quán, mùa dịch càng gặp khó.

“Đi xin. Hai giờ đi tới tối chín, mười giờ mới về. Sợ. Sợ cũng phải đi kiếm sống chứ, chứ ai mà nuôi đâu”.

Bà Hạnh buôn bán hàng rong nói rằng cũng sợ dịch bệnh lắm, nhưng bà sợ chết đói hơn.

“Sợ lắm chứ, nhưng mà có một cái giờ mình nghèo quá rồi biết làm sao bây giờ, cũng phải đi bán thôi. Đi bán vòng vòng trong mấy quán nhậu. Mà nói ngay bán cũng ế, biết sao hông, người ta cũng sợ bệnh đó. Cũng ráng đi. Kệ bán được nhiêu hay nhiêu”.

Sương gió hè phố từ mấy mươi năm rồi nên ông Bỉnh nói không sợ mấy.

“Mình thứ nhứt là con người mình quen đấy thành thử ra mình không sợ. Chỉ sợ là đi vào cái chốn lạ đó, thứ nhứt là cái xì ke đó nó đi ngang qua nó chọc một cái là mình biết đâu, đấy mình sợ kiểu đó…”.

Ông Bỉnh không sợ dịch bệnh nhưng khách hàng của ông thì sợ, nên ông bán ế.

“Chậm hẳn lại. Vì sao, vì ba mẹ nó không cho ra ngoài đường, thứ nhứt. Thứ hai nữa là các em nó đòi, ba mẹ nó lại sợ là nó lây cái bệnh đó. Bóng thì sao lây bệnh được. Thứ ba nữa là ba mẹ nó kỹ càng không cho con ra đường để cho nó hít ba cái bụi bặm ở đường sá xe chạy đó…”.

Ánh đèn đêm nhiều nơi đã tắt, nhưng nhiều người lớn tuổi hành nghề chạy xe ôm vẫn chực chờ ở hè phố, để mong kiếm thêm khách cho chuyến xe cuối trong ngày. Hàng rong vẫn ngóng khách ăn đêm. Khác với trước, giờ đây do lo ngại lây lan dịch corona, nên nhịp sống Sài Gòn về khuya càng thêm vắng vẻ.

Nguồn:https://mavuong.com/

Author

meeylandofficial@gmail.com

One thought on “Mưu sinh hè phố giữa mùa dịch corona (VOA)

  1. quan việt ko biết ngại với bạn bè quốc tế gì.cầu đường kém công ty dặt dẹo nhân dân thì đói khổ kìa.thanh niên thì nghèo thất nghiệp chỉ biết riệu chè cờ bạc gái gú.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *